Điều gì đến sẽ đến... | Đọc truyện online-Tổng hợp tất cả truyện online hay 2013

Điều gì đến sẽ đến...





Có lẽ trong tâm sự sâu thẳm nhất của mỗi con người dù là khi trưởng thành hoặc khi đã già nua và sắp phải đến gần với cái chết. Điều mà ai cũng từng cảm thấy hạnh phúc nhất trong cuộc sống. Đó là bản thân từng có được những trải nghiệm bên một gia đình thật đầm ấm, một tuổi thơ trong veo, một cái gì đó bồng bột nhưng cũng đầy khát vọng và niềm tin nơi tuổi trẻ…
Khi ấu thơ tôi vẫn chỉ nghĩ gia đình là nơi cho tôi được ăn học, được no đủ, được thỏa sức vui chơi cùng lũ trẻ con nghịch ngợm trong làng. Mọi cảm xúc với tôi về gia đình giống như một bức tranh đầy màu sắc nằm trong những cuốn sách mĩ thuật mà cô tôi mới vừa dạy hôm qua. Tôi cảm nhận được tiếng ve của ngày Hạ là lúc mọi thứ sẽ cùng tôi bay vút lên cao như những cánh diều no căng một bụng gió, tôi nhặt được cả những hạt mưa rơi đầy trên đám cỏ ven con đê buổi chiều muộn, tôi cứ tưởng đồi hoa sim tím là một mảnh vườn rậm rạp trong những câu chuyện cổ tích. Và mọi thứ cứ thế đưa tôi đến những chuyến phiêu lưu kì lạ, không dữ dội gào thét, không có những cơn đau, không có những nỗi niềm thất vọng, không bao giờ tôi biết đến sự buồn bã là gì?
Cho đến bây giờ, tôi nghĩ cuộc đời tôi thật sự may mắn hơn nhiều người. Số phận đến với tôi như một món quà đầy giá trị để cho tôi biết yêu thương hơn, biết quý mến hơn tất cả mọi người, biết tôn trọng hơn mọi hoàn cảnh trong xã hội, biết thế nào là sự chộn rộn của những mảnh đời lay lắt bơ vơ trong cuộc sống. Tôi vẫn luôn cầu mong cho tất cả có được điều may mắn giống tôi – một tuổi thơ an yên như những giấc mơ cổ tích xa xỉ nào đó không bao giờ có thật.

Người ta vẫn bảo cảm xúc đến với những người nghệ sĩ chính là vai diễn của họ trên sân khấu, ở nơi đó mọi thứ đều được thể hiện một cách hoàn hảo trước công chúng. Có vẻ như hạnh phúc và đẹp đẽ luôn ẩn hiện trong suốt một vở kịch dài dù cho tất cả trước đó mọi thứ đều có một hoàn cảnh éo le. Điều gì đến sẽ đến…
Có lẽ khi tôi đang cười vui thì mọi điều bất hạnh đang chực chờ tôi ở ngày mai, khi tôi đang đau khổ thì mọi niềm vui như bao cơn giông cứ ùn ùn kéo đến những chặng đường tiếp nối thì sao? Tuổi thơ, tuổi trẻ, tuổi già ai cũng có. Chúng ta chỉ khác nhau một điều là được sinh ra trong nhiều thành phố, nhiều miền quê, nhiều mảnh đất, nhiều hoàn cảnh và nhiều số phận khác nhau.
Nhưng điều gì đến sẽ đến, tất cả được sinh ra không phải chỉ để đón nhận sự khổ đau hay hứng lấy những cuộc đời nghịch cảnh. Chúng ta mang một sứ mệnh đi sâu vào những góc khuất của thế giới khi tất cả ánh bình minh nằm gọn trong đáy mắt đầu đời. Sinh, lão, bệnh, tử là cái lẽ luân hồi không gì có thể thay đổi. Vậy những bất hạnh luôn ở đâu đó trong đời mà chẳng ai có thể đoán biết, niềm vui cũng thế luôn biết cách dấu kín, giữ bí mật đối với tất cả.

Cảm xúc đến với mọi con người từ nhiều khía cạnh rất khác nhau. Với tôi, tôi đón nhận điều đó ở những ngôn từ, những mạch đập tiềm ẩn trong mỗi giấc mơ văn chương mà trước đây tôi không hề biết được...
Khi đau khổ và cùng cực nhất, tôi chọn văn chương là điểm tựa giống như một bờ vai, đó là nơi để tôi trút hết những cơn giận dữ kia đi. Sau những cơn bão dữ dội của tâm hồn tôi dần tìm được cho mình những tia nắng mai đẹp đẽ.
Khi tôi vui và rất thèm được một cảm giác chia sẻ, tôi vẫn chon văn chương như một cầu nối đến với tất cả mọi người. Tôi thích cảm giác được là một kẻ bí mật mang đến cho từng người những cảm giác trải nghiệm khác nhau. Nhưng cái đích vẫn chỉ là cách tôi sẽ cố gắng vực dậy mọi niềm tin và xoa đi tất cả những nỗi buồn.
Bây giờ, khi tôi đang băng mình qua ngưỡng cửa của tuổi trẻ. Người ta bảo tôi đang đi tìm gì đó giữa bão giông. Gia đình có lúc trong suy nghĩ từng là nơi tôi không muốn quay về và hạnh phúc có lần tôi cũng từng muốn chối bỏ.
Dường như khi con người biết nhìn và nghiền ngẫm cuộc đời này thật sâu sắc, khi tất cả chỉ được đong đếm bằng sự thật thì mọi điều tưởng chừng bé nhỏ lại được mang ném đi.
Khi tôi bé, tôi có thể khóc to khi buồn còn bây giờ tôi chỉ muốn tìm một nơi chẳng có ai hiểu nổi mình để tự chôn dấu đi...
Khi tôi bé, tôi có thể nói yêu thương ai một cách thơ ngây nhất, trong sáng nhất. Còn bây giờ, có vẻ cuộc đời đã làm cho tôi biết cách sống giả dối một đôi lần, cuộc đời còn dạy tôi những cảm xúc phải dằn vặt giữa khổ đau và sự được mất. Có lúc sự chân thành của tôi bị ai đó lấy cắp, tôi biết đến những hờn ghen như một lối sống để kiêu bạc với tất cả mọi người. Tôi chẳng thể hồn nhiên mà quên đi được mọi chuyện sau những giọt nước mắt vừa rơi đi. Để rồi sau đó thì sao? Cho đến khi mọi thứ gồng mình dãy giụa, tâm hồn tôi đã chọn cách đóng băng mọi thứ. Tôi như kẻ có trái tim mạnh mẽ nhất nhưng cũng chỉ muốn đến một nơi tăm tối nhất để ẩn náu và trốn tránh lẽ đời.
Một ngày, tôi chỉ thấy mình là một con số không khi đứng trước mọi thứ. Gia đình đã giúp tôi có được tất cả và bây giờ lại mang tôi về để tìm lại cho tôi tất cả những khát vọng. Ở đó, tôi có thể ôm mẹ mình và khóc thật to như đứa trẻ ngày xưa, tôi có thể giúp bố tôi làm những công việc mà ông không còn đủ sức khỏe để làm, tôi có thể thỏa sức đi tìm yêu thương trong những điều thật bình thường, giản dị. Điều gì đến sẽ đến...

Ngày mai là những ngày dài bí mật. Tôi và một tuổi trẻ đã quá lúc dại khờ. Đã đến lúc cuộc sống dạy tôi cách trân trọng mọi thứ theo một lẽ tất nhiên phải có. Và từ trong sâu thẳm tâm hồn điều tôi mong chờ nhất đó là một gia đình luôn mãi mãi đầm ấm. Nơi mọi nỗi đau được hóa giải, mọi lỡ lầm được thứ tha và mọi góc khuất được soi sáng bằng những con tim chân thành, cao cả.
Nếu biết trước được mọi bi kịch thì có lẽ giờ này tôi đã chẳng còn tồn tại, nếu tôi nhìn thấy được tương lai của mình thì những toan tính dơ bẩn chắc đã chiếm mất hết bao giá trị cao quý của tâm hồn tôi. Vậy nên cảm xúc ít ra trong những mảnh đời dù may mắn hay bất hạnh cũng đều là những mong muốn, mình phải có một gia đình đơn giản.
Nếu bản thân mỗi con người từng bị dòng đời ồn ào làm cho ngã đổ, thì gia đình sẽ là nơi ươm lại mầm xanh cho những niềm tin bật dậy để kiên định đứng lên.
Nếu ngày mai tôi không còn thì vẫn có ai đó là nụ cười mang cho bao cuộc sống này thôi. Tôi biết kẻ thù xấu xa nhất chính là sự đen tối trong bản thân của mỗi con người. Tôi chọn cách bước qua chính mình và sống vì hiện tại nhiều hơn...
Gia đình với tôi là một liều thuốc chữa lành mọi vết thương, còn với bạn, với tất cả những con người khác? Tôi tin tưởng đó sẽ là một cái nôi của tất cả những cảm xúc lớn lên với một giá trị thật mạnh mẽ. Gia đình tuy là một mảnh ghép nhỏ bé trong xã hội, nhưng để một xã hội tồn tại được thì điều tất yếu không thể thiếu đi đó lại chính là những mảnh ghép của mỗi gia đình.
Hãy trân trọng chính mình và luôn đặt niềm tin vào những điều tươi đẹp đang sắp xảy ra, cảm xúc của mỗi người sẽ là cầu nối vẽ lên mọi giấc mơ màu nhiệm bền bỉ của một cuộc sống vô thường. Điều gì đến sẽ đến...



Đăng nhận xét

 
Lên Đầu Trang Copyright © 2013 by Truyện Hay| Theme by Platinum Theme- Chỉnh Sửa Bởi KT Nguyễn
Lên Trên