Người đàn bà đợi bình minh. | Đọc truyện online-Tổng hợp tất cả truyện online hay 2013

Người đàn bà đợi bình minh.




(Truyện của người đàn bà có gương mặt giống hệt nữ tỉ phú người Hồng Kông)

Cái ngày mà tôi mong đợi rồi cũng đến. Tòa án hẹn đúng 8 giờ sáng mai tôi phải có mặt tại ngã tư Ông Ích Khiêm - Lạc Long Quân. Tôi khoanh tròn bằng mực đỏ: thứ 4 - ngày 08 - tháng 06.

Nhưng tôi chơi vơi lắm… 30 năm chung sống. 30 năm tôi bị đày đọa, phản bội. Nhưng cũng chính người đàn ông ấy đã cho tôi được làm mẹ của những đứa con ngoan. Tôi không tưởng tượng được người đàn ông chung sống với tôi suốt 30 năm bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Cả tôi và anh đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng tôi  từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi.  Đã bao lần, tôi cùng đường bế tắc trong đời sống vợ chồng với anh, tôi cũng chỉ nghĩ đến việc phóng xe ra bờ sông Sài Gòn và nghĩ đến việc để kết thúc tất cả tốt nhất là lao đầu xuống chứ chưa bao giờ nghĩ đến việc ngồi viết tay tờ giấy li hôn, rồi sáng sớm hôm sau rụt rè đến tòa án để gửi. 

Li hôn! Tôi  giữ lại cho mình chút liêm sỉ còn sót lại cuối cùng của mình sau khi lòng tự trọng đã bị anh chà đạp, dẫm lên và không ngừng "khạc nhổ”. Bây giờ thì tôi mới thấm một điều, cái gì khó nhọc vất vả mới đạt được thì người ta mới coi trọng, mới giữ gìn nâng niu nó như một báu vật. Còn quá dễ dàng đạt được thì kể cả là một thoi vàng nghìn lạng cũng trở nên vớ vẩn và tầm thường.

Tôi nhắn tin cho người đàn ông - mà tôi gọi là chồng: “Cũng nên đi bên nhau một chút trước khi ra tòa, chồng nhỉ?". Cuối tin nhắn tôi bấm thêm: chồng yêu!

Anh gọi:

-         Em đang ở đâu?

-         Ở cơ quan.

-         Anh đón em nhé!

-         Cũng được.

Tôi mượn bạn cây son, thoa nhẹ lên vành môi, ngắm đi ngắm lại trong gương, tạm hài lòng rồi bước ra cửa. Hồi hộp… mong chờ…như lần đầu hẹn hò… Tôi chẳng biết là nên buồn hay nên vui. Tôi đứng tựa lưng vào trụ cổng trước cơ quan mắt ngó nhìn người qua lại. Gã đàn ông dừng xe trước mặt tôi.

Tươi tỉnh hớn hở, tôi chạy đến leo lên sau xe người đàn ông ngồi. Tôi chợt thấy con tim xao xuyến. Nhưng chỉ một thoáng qua. Cảm xúc đó biến thật nhanh, thay vào đó là lòng thù hận. Tôi lại nghĩ đến cảnh người đàn ông này đã từng chở một con điếm giống như đang chở vợ. Tôi hít khẽ cái mùi mồ hôi quen thuộc. Cái mùi mà ngày xưa hàng đêm đến tôi hay hít hà. Cái mùi mồ hôi này đáng lẽ chỉ dành riêng cho mình tôi… Vậy mà cũng có con điếm đã tâm sự với tôi rằng: em vẫn hay ngửi cái mùi mồ hôi của anh ấy. Ngày mai… ngày mai là ngày xử cuối cùng để cắt đứt tình vợ chồng giữa tôi và người đàn ông kia. Tôi muốn  khóc, khóc hết nước mắt, sau đó gạt nước mắt đi mà sống, trước tiên là sống cho mình, sau đó sống cho con, sống cho gia đình mình, sống cho ra sống. Không sống như loài chuột bẩn thỉu, thứ ngôn ngữ anh vẫn thường khinh miệt gọi tôi. Mà nếu như loài chuột, tôi vẫn khao khát không phải lẩn tránh ánh sáng, đón đợi bình minh.

Tối nay, tôi ngồi sau lưng chồng. Người đàn ông đó vui lắm vì cứ tưởng tôi như ngày xưa sau một vài ve vuốt sẽ ngoan hiền trở lại và chấp nhận làm tất cả vì anh. Anh không hề biết rằng người vợ nhu nhược, chịu đựng ngày xưa đã chết. Chỉ còn tôi, một người đàn bà nửa chừng xuân khao khát được sống với chính mình!

Một cơn mưa chợt đến, ầm ầm như trút nước. Tôi đứng nép bên chồng. Rồi tôi lấy điên thoại ra nghe nhạc. Vô tình  lại đúng bài hát “Mưa đêm”  mà tôi thích. Cái bài hát mà chính chồng tôi mua băng video về cho tôi xem cách đây gần 20 năm. Tôi thì thầm bên tai:

- Anh có nhớ bài hát này không? Bài hát ngày xưa anh mua băng cho em đó. Em thích bài hát này không ngờ sau này nó lại quyện vào đời em.

Anh im lặng không nói gì… Tôi nhìn thấy mắt chồng ngân ngấn nước nhìn vô định thất thần.

Ngớt mưa.

Tôi nói chồng chở đi mua gọng kính. Anh chầm chậm chạy xe. Lâu lắm rồi tôi mới được chồng chìu  như vậy. Không gắt gỏng, không cau có, không hối thúc, không rít lên sỉ vả.

Mua xong kính. Chồng hỏi:

-          Giờ em  đi đâu nữa không?

-          Tìm chút gì ăn.

Người đàn ông không nói gì. Đi một lúc hỏi:

-   Em muốn ăn gì?

-   Chả cua ở đường Đinh Tiên Hoàng.

Anh chở tôi đến đúng địa chỉ tôi muốn. Lần đầu tiên được chăm sóc ân cần. Sự ân cần trước khi cuộc hôn nhân sụp đổ. Tôi ăn miến cua. Chồng ăn chả cua. Anh nhìn tôi, chăm chú, thảng thốt nhưng vẫn im lặng. Nếu ngày trước, tôi sẽ lại bắt đầu thương chồng và tha thứ mọi điều, kể cả khi tôi bắt gặp anh trên giường với người đàn bà khác. Nhưng trước mắt tôi chỉ có người đàn ông có khuôn mặt đẹp nhưng tâm hồn bán cho quỉ dữ, người đàn ông chà đạp nhân phẩm và leo đến đỉnh tột cùng của sự phản bội. Tôi cố gắng ghìm sự khinh miệt vào lòng. Con tim tôi thầm thì với người đàn ông ngồi đối diện: “Anh có biết không? Đây là bữa ăn cuối cùng của vợ chồng mình. Như bữa ăn đặc ân dành cho kẻ tử tội. Ngày mai là ngày sẽ chấm dứt gần ba chục năm chồng vợ. Là anh đã dạy em sự lọc lõi của một con sói già. Em đã từng đã lầm tưởng rằng chỉ cần có một tình yêu đủ lớn, đủ sâu sắc thì có thể duy trì được cuộc sống hôn nhân. Cái đó hoàn toàn sai lầm. Dù em có cố gắng thể hiện tình yêu với anh nhiều bao nhiêu đi nữa, chăm sóc anh chu đáo đến đâu đi nữa… anh thuộc về thế giới bên ngoài cánh cửa nhà mình”.

Tôi có đọc ở đâu đó người ta viết hôn nhân như một cuộc đi siêu thị sắm đồ. Nếu tỉnh táo, sẽ mua được hàng tốt, chất lượng. Còn không, sẽ tốn rất nhiều tiền mà vẫn mua phải hàng không phù hợp. Bây giờ tôi cũng nhận thấy hôn nhân của tôi với anh  giống như đã mua nhầm đồ. Khi đi mua sắm tôi đã định trong đầu là sẽ mua cái ghế, ai ngờ trước một rừng những hàng hóa tôi đã mờ mắt. Tôi đã mua nhầm cái ghế thành cái giường. Sự nhẫm lẫn đáng tiếc này đã khiến tôi  thừa cái giường nhưng lại thiếu cái ghế, và tất nhiên dù tôi có giỏi thế nào, khéo tay thế nào để chỉnh sửa thì cũng không thể biến cái giường thành cái ghế được.


Ăn xong. Chúng tôi cùng về cơ quan tôi để lấy xe.

Tôi chạy xe đằng trước.

Người đàn ông chạy xe theo sau.

Về gần đến chỗ rẽ, tôi chào chồng thật nhẹ nhàng để chia tay. Anh đứng lặng, định nói điều gì đó lại thôi.  Anh lao nhanh xe về con đường phía trước. Tôi nhìn theo mãi bóng chồng khuất xa dần…

Tôi lao vào nhà, cười nói với mẹ và hai con trai, ôm thằng út vào lòng và hôn khắp mặt thằng nhỏ. Tôi lại hít lấy hít để cái mùi hôi hôi nồng nồng giống hệt mùi của chồng mà lâu lắm rồi tôi mới vừa được ngửi.

Ngày mai, chỉ ngày mai thôi, tôi không còn là vợ của chồng nữa. Tôi sẽ sống cuộc đời của tôi… Cuộc đời của tôi… Cuộc đời của tôi!!!

Ngày mai… ngày mai… ngày mai… chỉ bước sang đến ngày mai… Tôi sẽ trở thành người đàn bà độc thân. Tôi sẽ lấy lại lòng tự trọng mình đã đánh mất.

Tôi đã mong ngày mai hàng chục năm nay rồi… Trời hừng sáng, ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào, ánh sáng mang lại chút chói mắt, làm cho người ta cảm thấy không muốn mở mắt ra nhưng khi mở mắt ra nghĩa là đã chấp nhận bình minh.

Cà Mau, mùa mưa năm 2011

Truyện ngắn Nguyễn Thị Việt Hà


Đăng nhận xét

 
Lên Đầu Trang Copyright © 2013 by Truyện Hay| Theme by Platinum Theme- Chỉnh Sửa Bởi KT Nguyễn
Lên Trên